Tôi suýt mất bạn thân vì một bức tường

Năm ngoái, tôi nhận vẽ lại căn nhà cho cô bạn thân suốt từ hồi đại học. Mọi thứ cứ nghĩ trơn tru thì bỗng tôi gợi ý dỡ đi bức vách phân chia phòng khách và bếp. Nó nhìn tôi không chớp mắt rồi buông một câu: Mày có biết chỗ đó là chỗ bố tớ treo ảnh mẹ tớ suốt 10 năm đó? Tôi ngộ ra mình đã nhìn ngôi nhà như một bản vẽ, thay vì một cuốn nhật ký bằng xi măng.

Bức tường không chỉ là kết cấu chịu lực


Cả 10 năm thiết kế, tôi đã quen nhìn bức tường như một vật cản sự liên thông giữa các phòng. Tôi nhớ có lần tư vấn dỡ bỏ một vách ngăn trong một căn hộ một cặp vợ chồng để gộp phòng bếp với phòng ăn. họ nghe theo mà không phản đối. Vài tháng sau tôi vô tình biết được chỗ bức tường cũ đã từng treo di ảnh ông bà. Nghe buồn cười chứ, cả tôi lẫn họ đều bỏ qua giá trị tinh thần ấy. Với người làm nghề như tôi, tường chỉ đơn thuần là một đường nét trên bản vẽ, còn với gia đình họ, nó là một trang nhật ký sống động. Kể từ lần đó, tôi dừng hẳn việc xúi gia chủ dỡ tường nếu chưa nghe họ kể: Anh chị có gắn bó gì với bức tường này không?

Bài kiểm tra 3 câu hỏi trước khi vẽ bất kỳ ngôi nhà nào


Sau vụ lần đó với đứa bạn thân, tôi bắt buộc mình phải dùng bộ câu hỏi gồm 3 điều trước mỗi bản vẽ nhà ở. Câu thứ nhất, chỗ nào trong nhà họ hay rúc vào lúc tâm trạng tệ. Thứ hai, mùi hương nào gợi cho họ cảm giác an toàn nhất. thiet ke noi that dep cuối cùng, vật gì họ không bao giờ muốn bỏ dù đã cũ nát. nghe qua thì thấy dễ dàng, nhưng tác động của nó lên bản vẽ là rất lớn không thể lường trước. Ở 5 căn nhà tôi làm gần nhất, tôi đều hỏi cả ba câu này thì có tới 4 nhà thay đổi yêu cầu ban đầu sau khi ngẫm nghĩ. Một vị khách muốn tôi thiết kế phòng khách thật rộng, rồi đến câu trả lời thứ hai hóa ra là mùi bánh mì mẹ hay nướng nên tôi thiết kế một quầy bếp mở ngay cạnh lối vào để họ ngửi thấy ngay lúc mở cửa. Hồi trước tôi cứ vẽ theo khuôn mẫu, chắc chắn tôi không đặt cái bếp ở chỗ đó.

Thiết kế nhà đẹp là phải thiết kế cả những khoảng lặng


Nhiều người vẫn nghĩ nhà đẹp là chất đầy đồ xịn, phải hoành tráng từng góc nhỏ. Còn với tôi một ngôi nhà đẹp thật sự phải dành chỗ cho sự trống trải chủ động bỏ trống. Tôi từng thiết kế cho một khách hàng hay ngồi đọc sách lúc 5 giờ sáng. Nhà của người đó diện tích hạn chế 60 mét vuông, người ngoài nhìn vào đều bảo tôi nên dùng kín đất. Ấy vậy mà tôi vẫn giữ một mảng cửa sổ nhỏ nhìn ra sân sau dù diện tích chật hẹp. Về sau chị ấy kể với tôi chỉ cần ngồi nơi đó lúc sáng sớm là chị đã thấy cuộc sống dễ chịu hơn nhiều. Điều này thì một bộ sofa nhập khẩu không bao giờ mang lại được. noi that tổ ấm nên có những góc chết để con người thở. noi that ta hay gọi đó là thiết kế cho tâm hồn. Còn tôi, tôi hay nói vui: trang trí cho đẹp mắt thì dễ, tạo không gian để sống khỏe mới là nghề.

Bản vẽ có thể sửa nhưng ký ức thì không


Kể tiếp về bức tường của bạn tôi, cuối cùng tôi đã giữ nó lại. Tôi chỉnh lại bằng cách sơn lại và lắp thêm kệ nhỏ ngay bên dưới di ảnh để đặt vài chậu cây và khung hình kỷ niệm. Kể từ sự việc đó, tôi bắt đầu áp dụng nguyên tắc 70-30 cho tất cả các dự án nhà dân dụng: bảo tồn 70% những mảng kết cấu gắn với kỷ niệm, và chỉ can thiệp 30% phần còn lại để thổi hơi mới. Con số này không phải là công thức cố định nhưng nó đủ để tôi giữ được sự tôn trọng với quá khứ của căn nhà. Tôi từng gặp không ít người tìm đến yêu cầu làm mới hoàn toàn, không giữ thứ gì. Tôi thẳng thắn chối từ chẳng phải do tôi cầu kỳ mà vì chính tôi từng suýt phạm sai lầm đó. Tầm ba tháng sau ngày bàn giao, bạn tôi chủ động nhấc máy gọi cho tôi cảm ơn tôi đã giữ bức tường. Nó nói: mỗi sáng đi qua chỗ đó, bố nó vẫn ngồi uống trà nhìn di ảnh mẹ. Nếu hôm đó tôi phá bỏ, thì mối thân tình đó coi như chấm dứt. Thời điểm này, khi tôi nhận một đơn #keyword# nào, tôi luôn dành buổi đầu tiên chỉ để nghe gia chủ kể chuyện thay vì mở máy tính đo đạc ngay. Bởi vì một bản vẽ sai sửa được ngay trong ngày, thế nhưng một miền ký ức bị xóa sạch thì chẳng bao giờ tìm lại được. Nếu bạn đang phân vân có nên thay đổi tổ ấm hiện tại, tôi chỉ có một câu muốn hỏi bạn: góc nào trong ngôi nhà này mà bạn sẽ nhớ nhất nếu nó biến mất?